× Trang chủ Tháp Babel Phật giáo Cao Đài Chuyện tâm linh Nghệ thuật sống Danh bạ web Liên hệ

☰ Menu
Main » Cao Đài » Thi văn

Khác


Thi Văn Dạy Đạo - Thánh-Ngôn Hiệp-Tuyển Q. I

Hội Thánh Giữ Bản Quyền


 

  • Tròi trọi mình không mới thiệt bần ,
    Một nhành sen trắng náo nương chân .
    Ở nhà mượn đám mây xanh kịt ,
    Đỡ gót nhờ con hạc trắng ngần .
    Bố hóa người đời gây mối Đạo ,
    Gia ân đồ đệ dựng nền nhân .
    Chừng nào đất dậy Trời thay xác ,
    Chư Phật, Thánh, Tiên xuống ở trần .


    Tân Tả Bạch Ngọc Kinh

    Một tòa Thiên-Các ngọc làu làu ,
    Liền bắt cầu qua nhắp nhóa sao.
    Vạn trượng then gài ngăn Bắc-Đẩu ,
    Muôn trùng nhịp khảm hiệp Nam-Tào .
    Chư Thần chóa mắt màu thừơng đổi ,
    Liệt Thánh kinh tâm phép vẫn cao .
    Dời đổi chớp giăng đoan đỡ nổi ,
    Vững lền vạn kiếp chẳng hề xao .


    Huỳnh lương một giấc cuộc đời in .
    Có trí có mưu phải xét mình ,
    Phú quí lớn là giành với giựt ,
    Lợi danh cao bởi mượn và xin .
    Trăm năm lẩn quẩn đường nhơn nghĩa .
    Một kiếp đeo đai mối nợ tình .
    Biết số biết căn tua biết phận ,
    Đường xưa để bước lại Thiên-Đình .


    Đời hiếp lẫn nhau nỡ chẳng thương !
    Thương đời nên mới đến đem đường .
    Đường dài vó ngựa tua bền sắc ,
    Sức yếu lòng người khéo để gương ,
    Gương Đạo noi theo đời Thuấn-Đế .
    Đế dân vẹn giữ lối Văn-Vương .
    Vương hầu lê thứ, ai là chí ?
    Chí quyết làm cho thế khác thường .


    Thanh thanh nhựt Nguyệt cửu trùng thiên ,
    Hiện xuất cao nhơn tại nhãn tiền .
    Bất quản hổ tranh thâu Bắc-cực ,
    Chỉ nguy long đấu đọat Nam-Uyên .
    Sanh tồn cụ phép vô công trác ,
    Tử hậu cung đồ uổng lộ diên .
    Hữu đạo, hữu công du tự khả ,
    Vô công, vô đạo tổng đồ nhiên .


    Hảo Nam Bang ! Hảo Nam Bang !
    Tiểu quốc tảo khai hội Niết-Bàn .
    Hạnh ngộ Cao-Đài truyền Đại-Đạo ,
    Hảo phùng Ngọc-Đế ngự trần gian .
    Thi ân, tế chúng thiên tai tận ,
    Nhược thiệt , nhược hư vạn đại an .
    Chi bửu nhơn-sanh vô giá định ,
    Năng tri giác thế sắc cao ban .


    Hữu văn hữu võ hữu phong ba ,
    Nhựt-Nguyệt, Âm-dương tứ quí hòa .
    Thiên-Địa Càn-Khôn kiêm vạn lọai ,
    Nhơn-quần, thảo mộc cập chư hoa .
    Ly-kỳ cảnh vật cao-nhơn thưởng ,
    Đáo để san hà thượng khách ca .
    Ngã vấn chư nhu hà thủ tạo ?

    Kĩnh ngô vi chũ, Đạo như hà ?


    NGỌC ẩn thạch kỳ ngọc tự cao
    HOÀNG Thiên bất phụ chí anh hào
    GIÁNG ban phước hạnh nhơn đồng lạc
    THẾ tạo lương phương thế cộng giao
    GIÁO hóa nhơn sanh cầu triết lý
    ÐỘ truyền thiên hạ ái đồng bào
    NAM nhơn tỉnh cãm sanh cao khí
    PHƯƠNG tiện tu tâm kế duyệt lao .


    Tường quang nhứt khí chiếu minh đông ,
    Tam-giáo qui nguyên giữ cộng đồng .
    Phật pháp khuyến nhơn qui mỹ tục ,
    Nho tông phục thế hưởng thuần phong :
    Diệu huyền nhơn đạo tu tông hướng ,
    Mê hoặc tà mưu khả tư phòng .
    Thế thượng giục tri thiên-sứ đáo ,
    Tam-Kỳ Phổ-Độ lập kỳ công .


    Đã từng muôn kiếp có tên ta ,
    Ta bởi Đạo Trời mở cửa ra .
    Ra để rước người lành đến ở ,
    Ở chung một cõi lại chung nhà .


    Cương tỏa đường thời đã giải vây ,
    Đừng mơ căn nghiệt một đời nầy .
    Hửu duyên độ thấu nguồn Chơn-Đạo ,
    Tu niệm khuyên bền chí chớ lay .


    Một ngày thỏn mỏn một ngày qua ,
    Tiên-Phật nơi mình phải ở xa ?
    Luyện đặng tinh thông muôn tuổi thọ .
    Cửa Tiên xuất nhập cũng như nhà ,


    Một Trời, một đất, một nhà riêng ,
    Dạy dỗ nhơn sanh đặng dạ hiền .
    Cầm mối Thiên-Cơ lo cứu chúng ,
    Đạo người vẹn vẻ mới thành Tiên .


    Mơ màng chưa khỏi lụy phồn hoa ,
    Chưa biết nên thân tính sắm nhà .
    Cải hạnh đố ngươi về tập thử ,
    Tháng sau sẽ đến trước trình ta .


    Trình Ta Ta phải đỡ nâng chơn ,
    Khuyên một đều con khá giảm hờn .
    Hễ ghét người thì Trời ghét lại,
    Ghét người Trời ghét lẽ nào hơn .


    Nào hơn vui thú đức tài lo ,
    Sẵn gối sẵn chăn cứ xuống đò .
    Ngòai nửa còn Cha, còn, chú, bác ,
    Làm gương cho đáng mới nên trò .


    Nên trò Đạo-đức dễ gì đâu ,
    Vui chẳng vui sầu chẳng dám sầu .
    Cái khổ của đời mình ước vọng ,
    Cái chê của chúng lại nài cầu .


    Ký thành một cuốn gọi Thiên-Thơ ,
    Khai Đạo muôn năm trước định giờ .
    May bước phải gìn cho mạnh trí ,
    Nắm đuôi phướn phụng đến dương bờ .


    Thơm tho chi cũng vốn mùi đời ,
    Chưa kẻ dùng nên của để chơi .
    Mua bán chọn lừa như buổi chợ ,
    Về nhà chưa tối đã qua đời .


    Đinh ninh Thầy dặn trẻ đôi lời ,
    Mình biết Đạo mình giữ đó thôi .
    Mặc kẻ thường tình ngu biếm nhẽ
    Phải coi nên chỗ để nên lời .


    Ngừa thuyền Thầy đợi kẻ sang chơn ,
    Khổ hạnh khuyên con chớ dạ hờn .
    Sắm nghiệp trần gian còn phải khó ,
    Lựa là nghi-trưởng tại Bồng-Sơn .


    Hay cho kẻ sĩ biết tu hành ,
    Hành ấy thì thân chẳng mến danh .
    Danh vốn là bùa mê muội thế ,
    Thế không Đạo-đức thế không thành .


    Mưa nắng thương thân chịu lắm lần ,
    Đành đem đức gởi tại Chiêu-Tân .
    Thanh cao là biết ngon dưa muối ,
    Hơn ngự lầu Yên ngó Đãnh Tần .


    Bát-Nhã xin con trở mái chèo ,
    Thìn lòng thương lấy chúng sanh eo .
    Trăm năm chưa bằng nên một đức ,
    Tấn nẻo chong gai khá lựa dèo .


    Lựa dèo lựa thế độ nhơn-sanh ,
    Khó dễ Thầy cho hiểu ngọn ngành .
    Ám mụôi thì nhiều mưu trí ít ,
    Đường Tiên chẳng bước, đọa thì đành .


    Vong xu trọn cả một Càn-Khôn ,
    Hết kiếp thịt xương, tới kiếp hồn
    Ngảnh lại hỏi người là chắc đó ,
    Trăm năm là tuổi chết rồi chôn .


    Ra vòng thế tục ít người toan ,
    Vì chẳng ưa mua một chữ nhàn .
    Rồng rắn cùng đời rồng hóa rắn ,
    Vinh huê ngó lại giấc mơ màng .


    Sánh vai Sào-Phủ …n danh xưa ,
    Vì nẻo lợi danh cũng đã thừa.
    Mau bước lui lần qua cửa tục ,
    Cừơi, than, vui, khóc,thấy hay chưa .


    Nghe nghe thì lắm tiếng hiền lương ,
    Đạo-đức con tua giữ một đường .
    Biển đổi, non dời đời phải tuyệt ,
    Đức cao bền vững khó cân lường .


    Bài đờn ai khéo sắm đờn đây ,
    Để quỉ để ma ở cả bầy .
    Lẫn bẫn cứ theo toan cám dỗ ,
    Làm cho nên nổi Đạo xa Thầy .


    Sắc trời đã đến tận nơi tay,
    Cực nhọc khuyên con chớ dạ nài .
    Lập Đạo dầu nên ngàn thuở để ,
    Nêu danh hậu thế tiếng bền dai .


    Từng lo tu luyện bấy lâu nay ,
    Chuộng Đạo từ đây đã gặp Thầy .
    Một chức Giáo-dân tua lãnh lịnh ,
    Làm cho đời tệ hóa ra hay .


    Đức cao thì mới đáng nên người ,
    Đức thắng tài kia đã mấy mươi .
    Có đức có tài giềng đạo trọng ,
    Không tài không đức hóa không thời .


    Nhơn là đầu hết các hành tàng ,
    Cũng bởi vì nhơn, dân hóa quan .
    Dân trí có nhơn nhà nước trị ,
    Nước nhà nhơn thiệt một cơ quan .


    Trời hằng thương mến lũ nhơn-sanh ,
    Giận nỗi cưu cưu ở bạc tình .
    Ép chí sợ trôi, trôi khó níu ,
    Thương thì để dạ dụng oai linh .


    Bay đến Hồ-dương phụng gáy chiều ,
    Thần,Tiên giáng thế biết bao nhiêu .
    Trở chơn ít kẻ lo đi ngược ,
    Bước đọa xem qua dấu dập-diù .


    Dập-diù lắm kẻ ngó Thiên-Đường ,
    Buổi thế không lo níu nhành dương .
    Dương thạnh thì hay đời mạt kiếp ,
    Nêu thân ở giữa cuộc tang-thương .


    Tang-thương đã biến cuộc hầu gần ,
    Bắc-Hải rồi sau lại hóa sân .
    Thanh thế con người toan cải ác ,
    Tùng theo nhơn cách đặng phong Thần .


    Phong Thần đừng tưởng chuyện mờ-hồ ,
    Giửa biển ai từng gặp Lão-Tô ?
    Mượn thế Đặng toan phương giác thế ,
    Cũng như nương viết của chàng Hồ .


    Chia đôi lỡ ở, lỡ khi về ,
    Cách trở một mình biết mấy quê !
    Thạnh bỏ, suy đương lao khổ phận ,
    Cũng như Bạch-Khỉ đến hôn-mê .


    Hôn-mê chẳng quản một thân hiền ,
    Tâm niệm tự nhiên lại thấy Tiên .
    Thử để hỏi tâm, tâm sẽ dạy ,
    Rằng trong thế-giái Lão cao quyền .


    Cao quyền khó kiếm đặng cao ngôi ,
    Đạo-Đức gầy nên đã phải hồi .
    Mượn của trần-gian lưu chất lại ,
    Thiên-niên còn mặc đứng gầy trời .


    Ngu vì Đạo-Đức ấy ngu hiền ,
    Thành dạ thì toan đến cảnh Tiên .
    Nước mắt chưa lau cơn kiếp trái ,
    Có công phổ-độ giải tiền-khiên .


    Tiền-khiên đã mãn nghiệp căn xưa ,
    Phải biết ăn-năn chiếm thượng thừa .
    Một kiếp muối dưa xong kiếp nợ ,
    Cuộc đời oan nghiệt thấy rồi chưa ?


    Chưa rồi nữa kiếp lắm lo lường ,
    Thấy kẻ lòng thành Lão cũng thương .
    Nếu muốn an vui theo lẽ Đạo ,
    Từ từ đừng vọng vị cao lương .


    Cao lương mỹ vị hại thân phàm ,
    Hỏi thử thế đời có mấy món tham ?
    Cao chức vợ hiền ăn lớn đũa ,
    Thầm lo lự tứ với ưu tâm .


    Tâm ưu Bàng-Cử trắng đầu non ,
    Mưu lấy chức quan đức phải mòn .
    Chi bằng một bầu đầy Nhựt-Nguyệt ,
    Thông minh miệng thế mặc dò đon .


    Dò đon cho rõ rẻo Thiên-Thai ,
    Cái tiếng tài khen chẳng phải tài .
    Minh Thánh mình hiền mình biềt lấy ,
    Tặng phong quá tiếng chớ nhờ ai .


    Người đâu biết đặng tấct lòng mình ,
    Họa hỏi đến Trời mới biết linh .
    Thiệt thiệt hư hư vì mắt thịt ,
    Thôi thì đợi chết biết tiền trình .


    Tiền trình Thầy dạy trước con tường .
    Đợi hạ sang năm mới tuyển lương .
    Năm bảy năm sau nên nghiệp lớn ,
    Đến chùng ấy khá Đạo lo lường .


    Lo lường cho rõ thấu Thiên-Cơ ,
    Biết đặng thi tua tinh kịp giờ .
    Khuyến thiện đã nhiều công cực nhọc ,
    Toan lo cho vẹn đạo đồ thơ .


    Đồ thơ oằng oại gánh nghiêng vai ,
    Mặc khách làng văn nhọc chớ nài .
    Nghiệp nước nỗi nhà còn bận bịu ,
    Thanh nhàn chưa phải buổi xem mai .


    Xem mai trông gặp trỗ hai lần ,
    Như Đức-Khổng xưa muốn thấy Lân .
    Hờn gió giận mưa hoài trí tính ,
    Thâu niên chẳng đoái chút tinh thần .


    Tinh thần đầy xác mới tinh anh ,
    Đừng vướng nẻo công với mối danh .
    Thường hứng gió đồng tua biết gió ,
    Đừng trương cánh nhạn bị tan tành .


    Tan tành khó nỗi kết làm nguyên ,
    Như chỗ non cao muốn quá thuyền .
    Mình biết phận mình an thú vị ,
    Chẳng phen bằng Phật cũng là Tiên .


    Nho-nhã con tua tập tánh tình ,
    Dưới đời đừng tưởng một mình lanh .
    Một câu thất-đức thiên niên đọa ,
    Nhiều nỗi trầm-luân bởi ngọn ngành .


    Chi-lan mộc lẫn cỏ hoa thường ,
    Chẳng để mũi gần chẳng biết hương .
    Hiền ngỏ rủi sanh đời bạo ngược ,
    Dầu trong thánh-đức cũng ra thường .


    Cao-Đài tá thế đến phàm gian ,
    Bạch-Ngọc Huỳnh-kim cũng chẳng màng .
    Chìu lụy đòi phen xem quá tục ,
    Nghĩ không đổ lụy phải cười khan .


    Cười khan mà khóc bởi thương bây ,
    Chẳng mất một con, nghiệt cả bầy .
    Biết phận già không chờ chống gậy ,
    Nương theo con dại mới ra vầy .


    Lòng lành là vốn có căn xưa ,
    Bao quản lợi danh chẳng dám chừa .
    Nỗi phận, nỗi nhà còn biến đổi ,
    Thương mình phải nghĩ phận mình xưa .


    Mình xưa chưa kẻ độ nên phàm ,
    Phải ngó tâm mình Đạo mới ham .
    Phải phải cùng đời đừng sưa quấy ,
    Quấy nhiều tức quỉ dục mình tham .


    Yến-Tử thời xưa lúc vận cùng ,
    Còn mang dép rách đến Quang-Trung .
    Nay con chưa đủ thông đường Đạo ,
    Cứ ngóng theo chân Lão tháp tùng .


    Trữ Đức còn hơn muốn trữ vàng ,
    Giàu sang chẳng chuộc gánh giang san .
    Thế đời càng dử càng kiên đức ,
    Võ-lực hùng-oai cũng chẳng màng.


    Trước-Lâm chứa đặng bảy ông hiền ,
    Vì bỏ tục-trần mến cảnh Tiên .
    Hồng cấu đã chui thân phải vấy ,
    Hơn thua cười kẻ biết nơi tiền .


    Cao ngôi chưng Đạo chẳng cao quyền ,
    Mở lối dắt người đến cảnh duyên .
    Ham hết công danh mòn mỏi đức ,
    Cũng như ham chở khẫm khuôn thuyền .


    Khuôn thuyền Bát-Nhã chẳng hề chìm ,
    Nổi quá như bông, nặng quá kim .
    Có Đạo trong muôn ngồi cũng đủ ,
    Không duyên một đứa cũng là chìm .


    Thiên-Cơ đã lộ lúc khai trời ,
    Kêu khách phàm trần đã hụt hơi .
    Cứ mến vinh huê cùng lợi lọc ,
    Chẵng lo kiếp thác đến gần nơi .


    Gần nơi Tiên-Cảnh phải xa phàm ,
    Cái kiếp trần nầy trẻ chớ ham .
    Một miếng đỉnh-chung trăm giọt thảm ,
    Phải toan lui gót tránh vòng tham .


    Nơi lòng Thầy ngự động Thầy hay ,
    Ngặt nỗi là xưa chẳng thế bày .
    Đạo hạnh khuyên con gìn tánh đức ,
    Cửa cung Bạch-Ngọc cũng gần khai .


    Mày râu đã đủ phận cùng người ,
    Biết Đạo, thì con chớ dể ngươi .
    ˆn mượn, ở thừa, đời gắt-gổ ,
    Thì toan lo tránh chớ đua bơi .


    Suy thời dầu qúi cũng ra hèn ,
    Nghiệp cả khuyên con lửa nhúm nhen .
    Đôi lúc phân vân đời vẫn thế ,
    Màng chi miệng độc để chê khen .


    Nên hư cuộc thế gẫm thường tình ,
    Đừng mỗi muôn đều đổ chí linh .
    Lành dữ nơi mình chiêu phước họa ,
    Thành tâm ắt thấy hết thần minh .


    Bề trong ngay thẳng tỏ bề ngòai ,
    Miệng chánh thì đời vốn trái tai .
    Lừa lọc cho cùng rồi nhứt định ,
    Đừng quen tính một chẳng dè hai .


    Phòng cơn biển nọ hóa cồn dâu ,
    Chưa hết quan viên há hết chầu .
    Cái bả vinh huê đời rối rắm ,
    Nguồn đào thong-thả đã là đâu ?


    Tham chi sự thế lắm đua tranh ,
    Cái miếng đĩnh chung xúm dựt giành .
    Bỏ hết trong cơn mê một giấc ,
    Trăm năm ngắn-ngủi, nhớ làm lành .


    Làm lành cho trọn Phật Trời thương ,
    Hai chữ hơn thua chớ liệu-lường .
    Mừng thiệt là khi nương cảnh tịnh ,
    Khen chê giận ghét lẽ đời thường .


    Lời vàng nhắn hỏi khách trần gian ,
    Một nẻo đường Tiên đáng mấy ngàn ?
    Bụi đất của trần là của tục ,
    Chưa ai đem đổi cảnh an nhàn .


    Tâm thanh có thuở nghiệp nhà nên ,
    Đạo-Đức khuyên con khá giữ bền .
    Hễ đặng bữa cày, buông bữa cỗ ,
    Phân thân đâu đặng hưởng hai bên .


    Đài vân Quan-Võ để phong Thần ,
    Còn của Thầy đây để nhắc cân .
    Muôn Đức, ngàn lành không sót một ,
    Bao nhiêu công-quả bấy nhiêu phần .


    Thiên-Thai nào phải tại trần nầy ,
    Chẳng phải giữa trời, chẳng phải mây .
    Đưa phép sanh tồn khuyên trẻ ngó ,
    Theo chơn giõi bước níu sau Thầy .


    Khờ ngây đã quá hội xuân rồi ,
    Rồi mới biết đời có bấy thôi .
    Thôi chẳng tranh chi mồi phú quí ,
    Quí là Đạo-Đức đó ai ôi !


    Ai ôi tự nghĩ biết cho xa ,
    Xa bốn phương trời cũng kiếm ra .
    Ra mối manh thì tua liệu lấy ,
    Lấy nền Đạo-Chánh dẫn truyền ra .


    Sanh đời nắng lửa với mưa dầu ,
    Tội là đâu, phước lại vốn đâu .
    Chiu chít như chim cơn khuất bóng ,
    Mới vui rồi tới chịu đeo sầu .


    Cung trương chim đỡ thế nào đang ,
    Mất phước ôn nhu ấy mất nhàn .
    Quyền biến dầu dùng khi buổi ngặt ,
    Dằn lòng nhớ tránh kế mưu gian .


    Sum vầy các sắc, các con nhà ,
    Dầu phải sang hèn cũng một cha .
    Nương dựa con tua vầy hiệp bạn ,
    Đường đời cũng thế chẳng bao xa .


    Khánh chuông tiếng khởi dục nhơn-sanh ,
    Bỏ ác mà đi đến nẽo lành .
    Kiếp phước phải ngừa là kiếp phạt ,
    Hễ là có thưởng phạt theo minh .


    Xanh xanh nào có phụ người hiền ,
    Đã thấy trọn quyền đấng Chí-Thiên .
    Lo lập nghĩa nhơn đồng loại giúp ,
    Đừng ham quyền thế một mình riêng .


    Chim khôn biết kiếm đậu cây lành ,
    Người thiện phải ngừa Đức háo-sanh .
    Tôn trọng người như Trời với Phật ?
    Thương yêu cả hết chúng sanh thành .


    Lợi danh đã đọa biết bao người ,
    Nhiều kẻ nay còn ý dễ ngươi .
    Hể muốn lợi danh mang thất Đức ,
    Thờ chung danh lợi hết gần Trời .


    Sách truyện xưa ghi đã lắm điều ,
    Như chuông tỉnh thế gõ nên kêu .
    Đường tu vì bẵng không lo trước ,
    Đền điện Lương-Vương phải cháy tiêu .


    Cho hay Trời-Phật chí công bình ,
    Trước mắt ngờ ngờ thấy phép linh .
    Huyền-diệu mũi kim qua chẳng lọt ,
    Đừng đừng xảo mị gọi là tình .


    Ngọc lành đáng giá biết bao lăm ?
    Để mẽ thì ai chẳng tiếc thầm .
    Đạo-Đức mãn đời đừng trỡ dữ ,
    Làm cho mất nghiệp mấy muôn năm .


    Khanh-tể chưa hai bẳng hiếu thân ,
    Nhơn-luân trọn đạo đáng nên thần .
    Ví xưa biết chút đường tu niệm ,
    Thì chắc nay đã ngự các lân .


    Khuya sớm tương dưa hết giục lòng ,
    Lòng dầu toan kế, kế sao xong .
    Xong bề nhơn đạo tu gìn trước ,
    Trước cửa không rồi mối Đạo không

    .
    Mão đội không bằng lọng mát đầu ,
    Làm sao cho đặng lọng cao cao ?
    Che năm họ mát, lòng thêm mát ,
    Muốn đặng mát thì học sách nào ?


    Thiệt vàng gặp lửa tuổi càng cao ,
    Dầu gọi mình khờ cũng chẳng nao .
    Theo Đạo Cao-Đài ơn cứu độ ,
    Muôn năm hưởng phước trở về sau .


    Nhiễu điều ví đặng phủ gương trong ,
    Thì mới làm cho cái nghĩa đồng .
    Dồn-dập mối sầu, thân thảm thiết ,
    Thầy khuyên hành đạo sẽ vui lòng .


    Đắc thất đều do tại máy Trời ,
    Làm sao qua đặng chốn non khơi .
    Tuy không cao mấy mà không vói ,
    Biết rõ cơ quan ắt biết đời .


    Thiện ác đáo đầu đã biết chưa ,
    Hiểu rồi cái ác cũng nên chừa .
    Theo làm âm chất may bồi đấp ,
    Thì sẽ trở về chỗ vị xưa .


    Sách dầu muôn cuốn dạy câu lành ,
    Nào kẻ học cao gọi thế lanh .
    Đổi thử máy Trời coi có đựơc ,
    Thì ta đổi tội dữ ra lành .


    Sai lầm một thuở biết ăn-năn ,
    Năn-nỉ lòng kia tự xét rằng :
    Rằng ở đời thì nhơn-đạo trọn ,
    Trọn rồi Thiên-đạo mới hòan-toàn .


    Gồng gánh hai vai nặng nợ trần ,
    Có thân âu hẵn khổ cho thân .
    Chưa no buổi sớm, lo nồi tối ,
    Cái kiếp oan kia khá dứt lần .


    Lánh đường trần tục đến non Tiên ,
    Lấy nước nhành dương tưới lửa phiền .
    Đã chẳng phải duyên không phải nợ ,
    Cang chi con buộc tấm tình riêng .


    Bên mình sầu vướng khá lo âu ,
    Bước nhọc đường gay gắng chí dò .
    Biển khổ chơi vơi lằn sóng dập ,
    Mau chơn kẻo trễ bước con đò .


    Lòng Trời đâu có phụ riêng ai ?
    Ai Đạo-Đức hơn trổi một vài .
    Dày quả thì công trình phải đặng ,
    Nặng mà sao đặng đứng trên vai .


    Trên vai gánh nặng cả Càn-Khôn ,
    Khôn-khéo rủ nhau xuống cả phồn .
    Phồn tục theo hoài quên trở gót ,
    Gót son biết đặng mất hay còn .


    Phụng gái non Nam, Đạo trổ mòi ,
    Trổ mòi nhơn vật bốn phương Trời .
    Trời Âu, biển Á chờ thay sắc ,
    Sắc trắng mây lành phủ khắp nơi ,


    Tính chi những việc tới đâu đâu ,
    Đâu cũng Trời cao ở khỏi đầu .
    Đầu nhà xem rõ cơ Trời Đất ,
    Trời Đất không sai một mảy nào .


    Từ thử nước Nam chẳng Đạo nhà ,
    Nay Ta gầy đựng lập nên ra .
    Vì bằng ai hỏi sao bao nả ,
    Rằng trẻ noi sau biếng hóa già .


    Tích phước cho con, Tích hởi con ,
    Con còn lăn-líu lắm nghe con !
    Con thương con cháu là thương Đạo ,
    Đạo chẳng ở xa, ở tại con .


    Tánh tự thông minh hỏi của ai ?
    Ban cho nên mới rạng cân đai .
    Đường tu ví biết hồi lui bước ,
    Kẻo để ngày qua hết một ngày .


    Triều thiên nhứt lộ định phong quang ,
    Bất nhã trần-ai khả quí nhàn .
    Thiện tánh tu tâm căn hữu thiện ,
    Thiên niên gia sự đắc bình an .


    Đạo cao thâm, Đạo cao thâm ,
    Cao bất cao, thâm bất thâm .
    Cao khả xạ, hề thâm khả điếu ,
    Cao thâm vạn sự tại nhơn tâm .


    Tỉnh ngộ xả thân tại Phạm-Môn ,
    Khuyến tu hậu nhựt độ sinh hồn .
    Vô lao bất phục hồi chơn mạng ,
    Tĩnh thế kỳ thân đắc chánh tôn .


    Thiện tâm minh đạo đắc chơn truyền ,
    Bảo mạng trì thiên tắc đắc viên .
    Hậu nhựt khả tri danh lợi chí ,
    Tâm lưu nhứt thứ thị đương nhiên .

 

  • Theo lời Ngài Hiến Pháp Trương Hữu Đức thì 20 bài thi tứ tuyệt bằng Nho Văn sau đây rất khó hiểu.
    Chúng tôi xin được in lại ra đây để làm tài liệu.

     

  • Bình sanh tâm địa náo trung cang ,
    Nhược thể nan tri thể đạo tàn .
    Thích hạt công danh tăm mộ hám ,
    Hữu nhơn, hữu đức đắc giang san .


    Tú quân bạch trực nhứt tâm ưu ,
    Mãn hạn tu hành đạo thị mưu .
    Cư thể đắc thành nan vị thế ,
    Thánh tâm vô đức nạn nam cừu.


    Đạo căn nhứt lượng tẵm sài hồ ,
    Chuyên trị nhứt thời hạnh khả đô .
    Khánh nhựt đắt kỳ y hữu lộ ,
    Bắc phương đắc ngọ tấn sinh đồ .


    Tiên đàng nhứt thế biến Lôi-Âm .
    Tận độ nhơn-sanh thoát tục phàm ,
    Thánh-Giáo phát khai thiên thế mỹ .
    Thâu hồi nhập nhứt Đạo Kỳ-Tam .


    Tường quang nhứt khí chiếu minh thiên ,
    Đạo thử khả tri ý diệu huyền .
    Nhơn phẩm bất phân Tiên Phật vị ,
    Đào trang thỉnh nhập cửu quyền nhiên .


    Bửu kinh đệ chiếu triệu qui hồi ,
    Khả tác từ viên bất cử bôi .
    Thiên-địa vô công nan nhập hội ,
    Thành công tùy lực khích nhơn hồi .


    Chí cao tự hữu chí cao sanh ,
    Sanh lạc cảnh thiềng khi tự sanh .
    Sanh trị nhơn bàng tâm tức lự ,
    Lự thanh lự trược tất hương sanh .


    Lư danh tự thế thế năng tồn ,
    Tồn tính tồn tâm vật tự tôn .
    Tôn bái bổn thần thành quái sự ,
    Sự đương nhiên hại bổn kiền-khôn .


    Thành tâm tu niệm đắc thiên-ân ,
    Ân tứ hiền nhân dữ thiện nhân .
    Phân thị phân phi phi thị thị ,
    Thị phi hậu thức giả phân phân ,


    Thánh vô trí giả tự nhiên nghinh ,
    Thế bất Đạo tùng thế tất khuynh .
    Mạt hám hồng trần khiêm tạo mộng ,
    Thức tâm vị chưởng đáo hồ đình .


    Hán chất vô tri thử dược sầu ,
    Đình tiền tu tĩnh mộng huyền cầu .
    Thành tâm háo Đạo thiên tai tán ,
    Chánh thị kỳ khoa đắc sở cầu .


    Chí Đồng đắc kiến diện Thần-Nông ,
    Bác-aí tương thân khấn bạch hồng .
    Đắc dược khả đình tiền khấu phục ,
    Thiên trung hửu ngả giáng tinh thông .


    Huyền vi nhứt trí thức Càn-Khôn ,
    Tặng nhữ diệt tri độ thử hồn .
    Nghiệt trái khuyến quân tu tuyệt tận ,
    Thiên-Đình hữu lộ dĩ khai môn .


    Bá lạc hữu duyên hưởng thánh tình ,
    Khoan hồng thức tỉnh mộng oai linh .
    Thử nhân đắc vấn quân tu thuyết ,
    Bán thế vô công hữu đắc sinh .


    Hi sanh hà xứ đáo chơn thần ,
    Tại thế hữu nhơn tất hữu quân .
    Độc chiếm nhứt quyền sanh thế giái ,
    Thiên căn vạn kiếp vĩnh tri thoàn .


    Thiên-cơ dĩ định nhứt danh qui ,
    Tam-Giáo qui nguyên chỉ thị kỳ .
    Đạo thị tối cao vô thế đoán ,
    Hà nhơn đạm tánh đáo khinh khi .


    Quản trí minh tâm đắc thức thì ,
    Hành tàng huyền diệu thế nan tri .
    Kỳ tâm sở hướng tà hồi chánh ,
    Đắc cảnh Thiên ban quá dạ tri .


    Niên ngoạt nhứt thời hữu định phân ,
    Bất tri thế sự thủy phong vân .
    Thương tâm hoài cổ Lưu-Linh chí ,
    Thiện ác tùy công diệt đạo trần .


    Điệu đạo tùy đường chí hữu linh ,
    Thanh trung liên cộng tác liên bình .
    Thùy tri thế sự tâm thiềm quí ,
    Đắc chữ trung toàn vạn lý minh .


    Nhựt tại thiềm đầu, Nguyệt tại song ,
    Hà thời liễu đạo đắc tiên phong .
    Thùy tri công đức thiên tâm khiển ,
    Đắc địa nhơn do tánh tự phòng .



Xem dưới dạng văn bản thuần túy.
Lượt xem: 2818