× Trang chủ Tháp Babel Phật giáo Cao Đài Chuyện tâm linh Nghệ thuật sống Danh bạ web Liên hệ

☰ Menu
Trang chủ » Phật giáo » Luận

Duy thức học



Phần thứ tư TÁM THỨC

BÌNH-LUẬN

 

            Người giỏi duy-thức là người thành-lập được duy-thức

 

          Tất cả phần trên đây là của tam-tạng pháp-sư Huyền-Cơ truyền dạy cho tôi. Cụ Huyền-Cơ là một bồ-tát tu-chứng cao, cái học thông-suốt đại-tạng, giỏi cả kinh, luật, luận, pháp-tính, pháp-tướng, cả thuyền-tôn, mật-tôn.

 

            Cụ đã nghiên-cứu hàng trăm bộ duy-thức, đã đạt tới chỗ huyền của duy-thức-học.

 

            Ngày xưa, đời Đường, sau khi du-học ở Ấn-Độ, Tam-Tạng pháp-sư Huyền-Trang lập « lượng duy-thức ». Các nhà bác-học, luận-gia ở Ấn-Độ không ai phá được. Ngài đem chân-truyền duy-thức-học về Trung-hoa.

 

            Học trò ngài là pháp-sư Khuy-Cơ nối-tiếp vẽ vang cái học của thầy, đã viết nhiều bộ duy-thức giá-trị, còn vượt hơn thầy.

 

            Nay, ngài Huyền-Cơ lại đưa duy-thức-học lên cao một từng nữa.

 

            Khoa-học, triết-học ngày nay tiến vượt bực.

 

            Phật-học, nói chung, và duy-thức-học, nói riêng, phải cao hơn hẳn khoa-học và triết-học, mới xứng đáng sứ-mệnh giải-thoát chúng-sinh.

 

            Nhà Phật-học xuất-chúng đã làm rực-rỡ Chính pháp, đã nêu cao Chính-pháp, đó là ngài Huyền-Cơ.

 

            Ngài lập thuyết duy-thức, khoa-học không phá được, triết-học cũng thế. Cho đến muông đời sau, văn minh loài người có cao đến đâu, trí-tuệ loài người có sáng suốt đến đâu, khoa-học có phát-minh bao điều kỳ-thú nữa, cũng không sao phá được, vượt được thuyết này.

 

Thế mói gọi là : « lập duy-thức »

 

*

*  *


 

ĐOẠN I

 

CHIA 8 THỨC

 

 

1)         Đứng trên cao nhìn xuống : Phật thấy toàn phần vọng-thức của chúng-sinh.

 

2)         Nay muốn tiện việc học, chia ra làm nhiều phần khác nhau.

-          Chia làm tám phần

o       Cho tiện việc học, tạm chia thức làm tám phần: bao gồm hết cả đặc-tính của thức.

3)         Lúc đầu, lập sáu phần thô : SÁU THỨC ĐẦU : PHÂN-BIỆT

-          Tiểu-thừa chỉ biết 6 thức đầu.

 

4)         Sau lập thêm hai thức :

a)      Thức thứ 7 về CHẤP NGÃ,

b)      Thức thứ 8 về CHỨA NHÓM.

 

5)         Như thế là đây-đủ về tâm-thức của chúng-sinh.

 

6)         Nắm được căn-bản đó, sau muốn chia làm mấy phần cũng được, miễn là :

 

a)      Tiện việc học

b)      Đầy đủ, không thiếu-xót.

 

*

*  *

 

ĐOẠN II

 

TU-CHỨNG

 

1)         Lúc đầu, phá ngã-chấp, thoát khỏi ràng-buộc của thân. Đó là thoát khỏi BIỆT-NGHIỆP, nhưng còn ĐỒNG NGHIỆP.

 

2)         Khi thoát khỏi nghiệp người, sang cảnh-giới khác.

 

3)         Khi thoát khỏi nghiệp chúng-sinh, đến cảnh-giới Phật.

 

4)         Lúc đó biết khác hẳn. Không nên ở cảnh-giới chung-sinh mà đoán cảnh-giới Phật. Vì cảnh-giới đó khác xa mình. Ví dụ : con kiến đoán ngoài nước Việt-Nam.

 

*

*  *


 

ĐOẠN III

 

ĐỒNG-NGHIỆP VÀ BIỆT-NGHIỆP

 

I.          Đứng trong vòng CHÚNG-SINH ở thế-giới Sa-bà này :

           

            1) Nói về « ĐỒNG      -NGHIỆP » : ĐỆ BÁT THỨC (thức thứ 8).

 

            Đúng câu : « Tam-giới duy tâm, vạn pháp duy thức ».

 

            Hay là đồng-nghiệp của tất cả chúng-sinh trong cõi của đức Phật Thích-Ca.

 

            2) Nói về « BIỆT-NGHIỆP » :

 

                        a)  Từ đệ thất-thức đến 6 thức sau.

                        b)  Có thể nói thêm : « biệt-nghiệp của đệ bát-thức ».

 

 

 

*

*  *

 

II.         LÝ-LUẬN

 

            1) Nếu trái núi đổ, quả địa-cầu quay, đó la do thức ông hay thức tôi tạo nên?

 

            2) Đáp : Đó là ĐỒNG-NGHIỆP cả thế-giới, cả Phật-sát.

 

Đồng-nghiệp cả Phật-sát gồm :

 

            a)  Hữu tình chúng-sinh.

            b)  Vô-tình chúnh-sinh.

 

*

*  *

 

 

 

ĐOẠN IV

 

KỂ TÊN 8 THỨC

 

            Tám thức là :

 

1)  Nhãn-thức  : những cái gì thuộc phạm-vi cái biết của con mắt.

                       

2)  Nhĩ-thức : `` cái biết của tai.

3) Tỵ-thức : `` cái biết của mũi.

 

4) Thiệt-thức : `` cái biết của lưỡi.

 

5) Thân-thức : `` cái biết của thân.

6) Ý-thức :        `` cái biết của ý. Ý thức làm chủ năm thức trên. Đặc-tính là

phân-biệt.

 

          7)  Mạt-na-thức : `` chấp ngã.

 

8)      A-lại-da-thức : chứa nhóm.

 

*

*  *

 

BÌNH LUẬN

 

            Hai phần đầu sách này là thuộc phạm-vi : « THÀNH LẬP DUY THỨC ».

 

            Đây là tài-liệu của cụ Huyền-Cơ, thành-lập nền-tảng vững-chắc cho duy-thức-học.

 

            Đọc-giả nên nghiền-ngẫm kỹ-càng, sẽ nắm được phần tinh-hoa của Duy-thức-học.

 

---o0o---


Xem dưới dạng văn bản thuần túy